Luật Chuyển giao công nghệ và những thách thức phải vượt qua!

Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật Chuyển giao công nghệ có hiệu lực từ ngày 1.4.2026 mang đến luồng sinh khí mới cho việc thu hút công nghệ. Nhưng cùng với đó là những thách thức mà cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam phải vượt qua.

congnghe.jpg

Việc thu hút công nghệ là điều quan trọng cho tương lai nền kinh tế Việt Nam

Các chuyên gia, nhà khoa học và nhà sáng lập khởi nghiệp độc lập giờ đây có hành lang pháp lý thuận lợi để mang bí quyết kỹ thuật đến Việt Nam.

Cơ hội lớn luôn đi kèm với những rủi ro tương xứng. Khác với việc tiếp nhận quy trình từ các tập đoàn đa quốc gia có hệ thống tiêu chuẩn rõ ràng, việc hợp tác với cá nhân nước ngoài đặt doanh nghiệp trong nước và cơ quan quản lý trước những bài toán phức tạp về năng lực hấp thụ thực tế, rủi ro pháp lý ngầm và lỗ hổng trong khâu thẩm định.

Năng lực hấp thụ và bài toán "nghẽn cổ chai" của doanh nghiệp Việt

Một giải pháp kỹ thuật dù hiện đại đến mấy cũng trở nên vô nghĩa nếu hạ tầng và con người tiếp nhận không đủ năng lực vận hành. Các chuyên gia nước ngoài, đặc biệt trong những lĩnh vực hẹp như trí tuệ nhân tạo, thiết kế chip bán dẫn hay năng lượng xanh, thường mang đến những thuật toán và bí quyết đạt chuẩn quốc tế.

Mức độ tinh vi của những giải pháp này đôi khi vượt quá xa so với hiện trạng của nhiều doanh nghiệp Việt Nam, nơi hệ thống phần cứng vẫn còn bộc lộ nhiều hạn chế và quy trình quản trị dữ liệu chưa được chuẩn hóa đồng bộ.

Thực trạng "nghẽn cổ chai" này có nguồn gốc sâu xa từ cấu trúc vận hành của nền kinh tế trong nhiều năm qua. Nhóm nghiên cứu từ Đại học RMIT mới đây đã đưa ra một cảnh báo rất đáng chú ý về nguy cơ Việt Nam lệ thuộc quá sâu vào khối doanh nghiệp có vốn đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI), đặc biệt là trong ngành điện tử.

Theo nghiên cứu này, sự thống trị tuyệt đối của các doanh nghiệp FDI đã tạo ra những rào cản vô hình, khiến sự lan tỏa công nghệ lõi sang các doanh nghiệp Việt bị hạn chế nghiêm trọng. Thay vì được tiếp cận với các công nghệ nền tảng, các công ty nội địa thường bị đẩy vào các công đoạn gia công giá trị thấp.

Tiến sĩ Hà Thị Cẩm Vân - Chủ nhiệm bộ môn Kinh tế tại RMIT - lý giải thêm rằng yếu tố quản lý thường có khả năng lan tỏa mạnh hơn vì đặc tính dễ quan sát và ít mang tính độc quyền hơn so với công nghệ lõi.

Những chuẩn mực quản lý cao của doanh nghiệp FDI có thể kéo mặt bằng chung của ngành lên, nhưng tri thức công nghệ thực sự thì vẫn bị các tập đoàn - đặc biệt là từ Hàn Quốc và Nhật Bản - hai nguồn vốn lớn nhất trong ngành điện tử - giữ kín. Chính sự thiếu hụt tích lũy công nghệ nền tảng trong một thời gian dài đã khiến năng lực hấp thụ của các doanh nghiệp trong nước trở nên vô cùng mỏng manh.

Khi cánh cửa pháp lý năm 2026 mở ra, cho phép các chuyên gia độc lập mang trực tiếp công nghệ lõi vào Việt Nam để phá vỡ thế độc quyền của các tập đoàn khổng lồ, doanh nghiệp nội địa lại vấp phải chính điểm yếu cố hữu của mình. Để hiểu và làm chủ được các bí quyết từ chuyên gia, đội ngũ kỹ sư tiếp nhận bên trong doanh nghiệp bắt buộc phải có nền tảng kiến thức tương đồng.

Tình trạng "nghẽn cổ chai" thường xuyên xảy ra khi chuyên gia nỗ lực truyền đạt các khái niệm phức tạp, trong khi đội ngũ nội bộ không đủ sức tiếp thu trọn vẹn hoặc thiếu khả năng tùy biến công nghệ đó vào thực tế sản xuất.

Hệ lụy của sự lệch pha này là các hợp đồng được ký kết dưới danh nghĩa chuyển giao, nhưng thực chất doanh nghiệp tiếp nhận đôi khi phải vận hành hệ thống như một chiếc hộp đen. Khi có lỗi phát sinh, họ hoàn toàn lúng túng và buộc phải chờ đợi sự can thiệp từ bên ngoài.

Rủi ro pháp lý từ những bản hợp đồng thiếu chặt chẽ

Làm việc với các cá nhân mang lại sự linh hoạt đáng kể về mặt thủ tục và chi phí, nhưng đồng thời tiềm ẩn rủi ro pháp lý cao hơn rất nhiều so với việc hợp tác cùng một pháp nhân.

Vấn đề cốt lõi đầu tiên nằm ở nguồn gốc sở hữu trí tuệ. Giả định một nhà sáng lập khởi nghiệp hoặc cựu kỹ sư của một tập đoàn công nghệ lớn mang giải pháp phần mềm sang Việt Nam. Câu hỏi lớn đặt ra là liệu công nghệ đó có thực sự thuộc quyền sở hữu cá nhân của họ, hay vẫn bị ràng buộc bởi các thỏa thuận bảo mật khắt khe và quyền sở hữu trí tuệ của tổ chức cũ? Nếu doanh nghiệp Việt Nam áp dụng công nghệ này vào sản xuất thương mại và vấp phải sự khởi kiện từ một tập đoàn quốc tế, hậu quả về mặt tài chính và uy tín thương hiệu sẽ vô cùng nặng nề.

Rủi ro đứt gánh giữa đường là một thách thức lớn khác khi ký kết với cá nhân. Các dự án chuyển giao công nghệ cốt lõi thường kéo dài hằng năm trời với nhiều giai đoạn thử nghiệm phức tạp. Nếu cá nhân nước ngoài gặp vấn đề bất khả kháng về sức khỏe, đơn phương vi phạm cam kết, hoặc quyết định rời khỏi Việt Nam giữa chừng, doanh nghiệp nội địa sẽ rơi vào thế kẹt.

Việc theo đuổi một vụ kiện xuyên biên giới để đòi bồi thường từ một cá nhân là một quá trình vô cùng tốn kém về mặt án phí, kéo dài nhiều năm trời và tỷ lệ thu hồi thiệt hại thực tế rất thấp. Khác với các tổ chức đa quốc gia có tài sản đảm bảo rõ ràng, cá nhân nước ngoài có thể dễ dàng cắt đứt liên lạc, khiến mọi nỗ lực pháp lý đi vào ngõ cụt.

Thực tế cho thấy, nhiều đơn vị trong nước vẫn giữ thói quen sử dụng các mẫu hợp đồng thương mại chung chung, thiếu vắng những điều khoản ràng buộc chi tiết. Giới luật sư chuyên về sở hữu trí tuệ thương mại quốc tế khuyến cáo các doanh nghiệp cần thiết lập những điều khoản phòng thủ vững chắc.

Hợp đồng cần quy định rõ trách nhiệm bảo hành kỹ thuật, cam kết cập nhật lỗi phần mềm, giới hạn trách nhiệm pháp lý liên đới và các phương án bồi thường cụ thể nếu xảy ra tranh chấp về quyền sở hữu trí tuệ với bên thứ ba. Việc trang bị một nền tảng pháp lý vững chắc là lá chắn duy nhất để bảo vệ doanh nghiệp trước những rủi ro xuyên biên giới khó lường.

Hàng rào thẩm định để ngăn chặn công nghệ lỗi thời

Các chính sách ưu đãi của pháp luật hiện hành mang lại nhiều lợi ích thiết thực về thuế, thị thực và hỗ trợ thủ tục sở hữu trí tuệ nhằm trải thảm đỏ đón nhân tài. Sự cởi mở này nếu thiếu đi màng lọc giám sát kỹ thuật chuyên sâu có thể tạo ra những kẽ hở lớn. Vài chuyên gia có thể lợi dụng chính sách để mang những giải pháp kỹ thuật đã đi đến cuối vòng đời, hoặc những quy trình không còn tính ứng dụng cao tại nước sở tại sang Việt Nam nhằm trục lợi từ các gói ưu đãi của nhà nước.

Thách thức đặt ra cho cơ quan quản lý là rất lớn. Khác với máy móc thiết bị hữu hình dễ dàng kiểm tra tình trạng hao mòn, bí quyết kỹ thuật hay các thuật toán máy tính của một chuyên gia rất khó để định giá và đánh giá mức độ hiện đại một cách chính xác. Đặc biệt trong lĩnh vực phần mềm hay trí tuệ nhân tạo, một thuật toán có thể được coi là đột phá vào năm trước nhưng lại nhanh chóng trở nên lỗi thời chỉ sau vài tháng.

Các hội đồng thẩm định cấp cơ sở đôi khi gặp khó khăn do thiếu chuyên môn sâu về các mảng công nghệ hẹp, dẫn đến việc khó xác định đúng giá trị thực tiễn và tính mới của công nghệ được đề xuất chuyển giao. Việc tiếp nhận những công nghệ kém chất lượng làm lãng phí nguồn lực tài chính của doanh nghiệp và đi ngược lại với định hướng phát triển nền kinh tế số của quốc gia.

Để giải quyết triệt để vấn đề này, các chính sách vĩ mô cần sự gắn kết chặt chẽ với các yêu cầu thực tiễn. Tiến sĩ Đào Lê Trang Anh - đồng tác giả của nghiên cứu từ Đại học RMIT đã đề cập ở trên - nhấn mạnh rằng, các chính sách yêu cầu tỷ lệ nội địa hóa phù hợp có thể đóng vai trò then chốt trong việc thúc đẩy mối liên kết thực chất giữa các nguồn lực bên ngoài và doanh nghiệp Việt. Nguyên lý này hoàn toàn có thể áp dụng vào việc kiểm soát chất lượng chuyển giao từ cá nhân. Thay vì cấp ưu đãi một cách tràn lan dựa trên những cam kết trên giấy, các cơ quan quản lý cần thiết lập các tiêu chí đo lường hiệu quả cụ thể, gắn liền với mức độ cải thiện năng suất thực tế của doanh nghiệp tiếp nhận.

Sự tham gia của các hiệp hội nghề nghiệp độc lập và các chuyên gia đầu ngành trong vai trò phản biện sẽ giúp gia tăng tính chính xác cho các hội đồng thẩm định nhà nước. Về phần mình, các doanh nghiệp Việt Nam phải tự trang bị một bộ lọc năng lực nghiêm ngặt. Việc đánh giá năng lực của đối tác chuyển giao, tham vấn ý kiến từ các nhóm tư vấn chuyên môn và tiến hành thử nghiệm quy mô nhỏ trước khi áp dụng đại trà là những bước đi thiết yếu để đảm bảo giá trị đầu tư.

Luật Chuyển giao công nghệ sửa đổi là một bước tiến quan trọng, tạo ra hành lang pháp lý thông thoáng để nền kinh tế Việt Nam thu hút nguồn tri thức tinh hoa từ thế giới.

Chính sách mở cửa từ phía nhà nước là điều kiện cần thiết, nhưng sự trưởng thành của chính cộng đồng doanh nghiệp Việt Nam trong việc nâng cao năng lực nội tại, kiện toàn kiến thức pháp lý và rèn luyện khả năng thẩm định sắc bén mới là điều kiện đủ để thực sự biến những bí quyết ngoại nhập thành sức mạnh nội sinh bền vững.

Lượt xem: 0
Nguồn:Tạp chí Một Thế Giới Sao chép liên kết
Trở lại đầu trang